Thứ Năm, 2 tháng 8, 2012

Yesterday, when i was young

 DONA, DONA


Ngày mai mình sẽ đi học tiếng anh buổi đầu tiên, háo hức quá.. Mình sẽ cố gắng đạt mục tiêu cao nhất… Học ở đây còn phải thi cử  để lên lớp. Năm nay sẽ nhiều việc đây, bận rộn đây.. Dạo gàn đây nhiều chuyện xảy ra mình chán tới mức không buồn vẫy tai. Càng lớn mình càng đau xót nhận ra nhiều thứ nhiều nhất là về tình cảm gia đình đó chính là cái cách mẹ đối xử với mình.  Mình thấy có vấn đề
Mình không tin vào bói toán, thuyết ngũ hành âm dương gì gì đó. Nhưng càng lớn lên  đến bây giờ 23 tuổi mình sắp xếp mọi thứ lại đúng là nó có vấn đề thật. Mình cũng không thể trách vì nó hay trách mẹ, là số mạng rồi khi không biết tính toán thì mọi việc sẽ thành ra thế này đây. Lắp ghép mọi thứ  trong thuyết ngũ hành mình mới giật mình nhận ra không phải mọi việc tự nhiên thế. Còn may  mình vẫn tồn tại đến được bây giờ.. Nếu theo đúng thuyết ngũ hành thì mình mệnh Mộc, mẹ mệnh Kim, bố mệnh Thổ :) .. Như vậy Mộc khắc Thổ , Kim khắc mộc. Nghĩa là nhà mình không ai hợp với ai hơn nữa mẹ còn tuổi mèo bố tuổi chuột nữa. Điều đó lý giải cho tất cả những thắc mắc về gia đình mình tại sao cứ  chiến tranh hoài như vậy, cũng lý giải 1 phần cho ngày trước vì cách bố mẹ dạy con như vậy nên mình rất tệ ương bướng và hư k chịu khuất phục gì hết, ngoài ra thì cũng k làm gì nên hồn, vì luôn bị o bế không thì cũng chịu cái cảm giác coi thường từ mẹ.  Tuy nhiên mình không thể đổ hết lỗi cho các vị sinh thành cũng như  số má bói toán rồi phó mặc mọi thứ.. Cũng may là mình đã nhận ra sớm nếu không mình còn không thể biết mình đang ở đâu.

Nhưng tướng số bói toán nói cũng đúng mình nói chuyện với mẹ không được đến câu thứ 3 là sẽ bất đồng quan điểm nặng nề. Mẹ thì mắc cái bệnh không bao giờ nhận xét 1 việc theo đúng quy trình của nó mà chuyên nói ngược. 1 ví dụ đơn giản thôi ví như  em gái mình sinh năm 94 đã có người yêu hơn 10 tuổi.. 1 cách thông thường là sẽ lo lắng sẽ có chuyện không hay xảy ra với nó. Nhưng mẹ ngược lại vui mừng khôn xiết thậm chí còn bù lu bù loa lên tại sao bản thân mình không có người yêu (ý mẹ có vẻ giống như là mình bực tức vì nó có ny trước mình)….&^%$#*&)(@$… WTF.. Chẳng nhẽ mình nên câm như hến trước việc mình biết thừa sẽ có rất nhiều chuyện xảy ra mà cô em mình thì phát ngôn rất tự  nhiên giống hệt mẹ mình.. 2 bác cháu nhà này cũng có rất nhiều điểm giống nhau. Chỉ cần nói 1 câu thôi em gái khoe với mình dnay em tiết kiệm được rất nhiều tiền cho bố em, em không phải xin tiền tiêu vặt của bố nữa. Mình ngơ ngác quay sang hỏi: Sao lại thế?? Thế bình thường chi tiêu bằng gì?? Cô bé thản nhiên: Thì e có phải tiêu gì đâu đi đâu cũng đi vs ng yêu, ny trả tiền hết….%#@%^&*^%  O.M.G Lúc đó mình cũng k còn nhớ đã khuyên bảo gì cô e nữa, nhưng có nói nó cũng chăng nghe mình.. Vì mình với nó ở quá xa nhau.. Nó cũng thiệt thòi vì không có người lớn bên cạnh chỉ bảo dạy dỗ nhiều cũng không hợp với bố mẹ nhiều khi chỉ quát tháo thì đâu có vào đầu con được cái gì… Đáng nhẽ ra sống được gần với ông bà và cô chú thì sẽ không có những tư tưởng kiểu kiểu như vậy..
Chỉ biết rằng mình cũng shock tập 2 khi nhìn thấy 1 vỉ thuốc nhỏ nhỏ Marverlon, vô tình mở  ví tiền nó ra, mình bán tín bán nghi còn giơ cả vỉ thuốc viên nhỏ nhỏ lên hỏi nó Thuốc gì đây?? nó tỉnh bơ “à thuốc đau bụng ý mà, em hay bị đau bụng nên phải uống”..  Cố theo dõi xem mặt nó biến sắc không? nhưng hoàn toàn tỉnh bơ. Mà thực sự mình nghĩ cái này không phải thuốc uống để chống đau bụng.. Tốt nhất là nhớ tên thuốc để kiểm tra.. Cuối cùng khi nó về mình tra google thì chết điếng người.. Đó là thuốc tránh thai uống theo tháng.. Mình shock toàn tập báo tin vội cho mợ út là người có thể giải quyết được nhất, người gần nhất.. Vì mẹ mình tuy là bác cả nhưng vô ý, không thể nói được những chuyện này… Nhưng mợ út cuối cùng cũng từ chối và  bảo đây là 1 việc quá nhạy cảm mà mợ chỉ là em dâu.. Vậy mình biết giải quyết việc này thế nào?? Mợ dặn mình không được nói với ai và chốt 1 câu nó chơi còn biết phòng tránh là còn khôn.. Mình thì k biết phải nói gì??  Mình đứng giữa cái thái cực nói ra hoặc không nói ra, Mình lo có việc gì lớn xảy ra thì gia đình lại táo tác lên.. Chính vì thế mà đã quyết định nơi vs bố khỏi phái nói bố sôi sục thế nào.. Bố định gọi cho phụ huynh báo ngay lập tức, con người bố chính trực, lo lắng thật lòng cho con cháu khác hẳn với mẹ bác ruột.. Nhưng rồi thì suy đi tính lại 2 bố con lại lựa chọn im lặng.. hầy đôi khi không ý thức được chính xác sai và đúng.. và cứ thả trôi nó đi vậy thôi.. Hy vọng em mình gặp may mắn
Trờ lại câu chuyện về mẹ, trước đây vì muốn cảnh giác tôi trước những vấn đề nên mẹ thường quy kết ai cũng xấu hoặc người ta tốt với mình thì chỉ muốn lợi dụng…aaabbbcc.. Tôi sợ phải nghe những lời dạy dỗ kiểu đó, tôi rất sợ cái cảnh khi không biết tin vào ai ngay cả người thân mẹ cũng có thành kiến, đến cả bố người đẻ ra tôi mẹ tôi cũng rót mật vào tai tôi rằng: “Nếu bố không yêu mẹ thì đừng hòng mà bố yêu con,  bố mà không yêu mẹ thì sẽ chẳng bao giờ coi con ra gì đâu”.. Lời nói như  đâm lê vào lòng đứa trẻ con chỉ 8,9 tuổi. Tôi biết dù hồi bé ông rất khắc nghiệt với tôi cũng 1 phần vì cái thổ vs mộc khỉ gió gì đó, phần nữa mẹ tôi lại ương bướng, ngang ngạnh cậy mình trẻ đẹp cậy rằng ngày xưa bố phải theo đuổi quỵ lụy mẹ nên mẹ cũng ngang ngược với bố 1 phần điều đó cũng làm bố bất mãn tức ách cộng thêm nhà cửa lúc đó rất nghèo và khốn khó đồng lương bộ đội của bố không đủ nuôi cả nhà, còn mẹ chỉ ở nhà bán sách nhì nhằng và bán hàng cơm phụ ông bà nội.. Mọi việc đổ dồn hết lên đầu đứa bé mới 3 tuổi, nào đã biết gì..
Ngày còn bé tôi rất xinh nhìn ảnh của tôi mà tôi còn thích mê, thậm chí sau này tôi cũng chỉ muốn nếu sinh con gái thì sẽ được đẹp đẽ trong vắt như tôi thuở ban đầu.. mặt tròn xoe, đôi mắt to đen láy từ bé đã u uẩn xa xăm.. môi đỏ mọng, da trắng hồng :d, bụ bẫm..  Vì thế hồi bé tôi được cả xóm yêu quý nên mẹ tôi cũng nhàn, bà không phải chăm lo cho tôi quá nhiều tôi cũng k phải đứa trẻ cáu bẳn, khó tính nên gặp ai cứ yêu quý tôi, bế tôi là tôi sẽ sà vào lòng người đó ngay.. Vậy nên    có khi bán hàng cơm mẹ tôi nhốt tôi vào cái cũi mải mê bán hàng.. Tôi ngoan nên cứ ngồi bi bô 1 mình chẳng bao giờ đòi hỏi gì.. Hoặc không bà sẽ gửi cho các anh chị hàng xóm các cô.. Mng ngày xưa ở xóm đấy đầm ấm thật chẳng như bây giờ.. Tôi không còn nhớ được nhiều người nhưng họ rất thật lòng với tôi, yêu quý tôi như  con em của họ.. Họ sẵn sàng trông tôi cả ngày bón bột cho tôi ăn thậm chí thay cả tã cho tôi mà lúc nào cũng cười nói vui vẻ với tôi.. thực lòng tôi cũng rất yêu quý và biết ơn họ bây giờ kiếm đâu ra được những tình cảm chân thành tốt đẹp như vậy.. Vậy mà mẹ đã dạy tôi rằng “Người ngoài không bao giờ tin được ai”…


Chuyện ngày tôi còn bé không nhớ nhiều nhưng chỉ nhớ nhất căn nhà ổ chuột lụp xụp ở giữa con phố Đặng Tiến Đông nhưng tôi yêu nơi đó, tôi rất yêu nơi đó hơn cái nơi tôi đang sống rất nhiều lần.. Trước mặt nhà tôi là cả 1 công viên to đùng cây cối xanh tốt rộng rãi thoáng mát.. Nếu nhớ không nhầm thì nhà cửa rất tạm bợ, phía mặt tiền hình như  được làm bằng gỗ mỏng mảnh vá tạm bằng đinh rồi chắp vá che chắn nhà, hình như  nhà cũng có cái cửa sổ nhỏ mở ra để nhìn ra công viên chỗ đó bố để bàn làm việc bố thường lắp ráp các thiết bị điện tử  trên cái bàn màu trắng cũ của Liên Xô bố bày biện hết trên bàn các mạch điện tử  các con chíp.. Mới đầu khi nhìn thấy bố căng mắt làm việc, bố thức rất khuya để làm việc tôi hay vác 1 cái ghế nữa quỳ lom khom trên ghế  sờ các thiết bị màu xanh đỏ nghe ngóng thích thú.. Nhưng cái việc đó không kéo dài lâu.. Tôi nhanh bị chán vì thế sẽ bỏ đi làm việc khác. Bố rất vất vả hồi bé tôi không có biết được gia đình mình vất vả như thế nào nhưng lúc đó chỉ biết rằng bố là người bận rộn trong nhà… Tuy vậy cũng có đôi lần bố cũng đưa tôi đi tắm có vẻ như ông cũng quan tâm tới tôi.. Nhà tôi có 3 phòng và 1 căn gác xép, 1 phòng ở bên ngoài là phòng khách cũng là bàn làm việc của bố, thẳng vào trong là toilet, rẽ trái là phòng ngủ và gác xép.. và cũng là phòng ăn luôn… Phòng ngủ là nơi sạch sẽ nhất cũng có nhiều đổ nhất có 1 cái tủ lạnh màu trẵng sữa của Liên Xô cũ.. chiếc đó chạy rất tốt.. sau này khi chuyển nhà phải bán nó đi mình thấy tiếc tiếc khi giờ nhớ lại nó. và 1 cái tv sony màu đen bóng loáng khi bố cố gắng để mua nó để cả nhà có thể xem phim cùng nhau.. Khỏi nói lúc bố mẹ đi mua về tôi hoan hỉ thế nào.. Và 1 cái bếp điện cũng của Liên Xô màu trắng sữa. Mẹ hay ngồi ở góc nhà đun nấu sau đó cả nhà sẽ dọn mâm ở dưới đất ngồi ăn.. Chỗ tôi sợ phải vào nhất là toilet.. Nó như 1 mê cung hay giống như 1 cái hang sâu tối om ẩm mốc ướt át toàn rêu phong bao phủ.. Thậm chí đi còn phải cần thận kẻo không sẽ ngã trật mắt ra. Tuy nhiên chỗ đó chỉ có thể đi tiểu còn muốn đi nặng bố mẹ phải đi ra nhà vệ sinh công cộng cách đó khoảng gần 30m. Tôi thì luôn được ưu tiên cho ngồi bô..  Tuy nhiên tôi vẫn rất yêu căn nhà đó khi có đủ sự  hiện diện của cả bố lẫn mẹ và nó là mồ hôi nước mắt thậm chí là máu của bố.. Khi bố phải tự  tay đi kéo từng xe gỗ vật liệu về để chắp vá vất vả kể đâu cho hết được nhưng thân cô thế cô 1 mình bố bị bọn đồng cô bắt nạt gây sự, thậm chí bố phải đánh nhau với chúng mới  kéo tay được xe chở vật liệu về nhà để được ngôi nhà  che chắn đầy đủ có chỗ cho gia đình chui ra chui vào..

Những gì tôi nhớ nhất trong căn nhà đó là chiếc bàn làm việc của bố,  chiếc tủ lạnh, bếp điện cùng màu trắng sữa.. Ngoài ra có 1 thứ  nữa mà khi đó phải bao nhiêu năm trôi qua tôi mới nguôi ngoaiiii đi được, tôi để mất nó quá sớm.. Nó chính là con cún được bố nuôi từ khi bố mẹ mới lấy nhau. Nó còn lớn tuổi hơn cả tôi.. Hồi tôi mới chập chững mà nó đã cao lơn qua đầu tôi rồi.. Hồi đó tôi thì nhỏ nó thì lớn tôi hay mơ đến việc được cưỡi lên lưng nó.. Chắc nó không phiền đâu nhỉ?? Mơ là 1 việc nhưng tôi quá bé để có thể đòi hỏi trèo lên được người nó.. Không hiểu sao tôi có cảm giác nó rất yêu tôi, có lẽ động vật rất có cảm tình và yêu trẻ con có lẽ cún nhà tôi cũng thế.. hồi đó tôi hay gọi nó là mickeyy!!! ngọng líu ngọng lô.. nhưng Mickey hay quấn quýt theo tôi như 1 người bạn.. cũng có khi nó bỏ đi chơi nhưng rồi lại về với tôi.. Nói tóm lại tôi đặc biệt yêu chó tôi có thể ngồi vuốt ve nó hàng giờ đồng hồ còn nó thì thích chí quẫy đuôi cụp tai xuống cười tít mắt hoặc đôi mắt ngượng ngùng.. Nói tóm lại là tôi yêu nó mặc dù nó chả phả loại chó tây chó tầu kiểu bây giờ. Nó chỉ là 1 con chó ta lông màu vàng trắng bình thường nhưng nó không kiểu bị gày gò hoặc mặt vẹt đi ngược lại nó rất  mập mũm với mặt tròn phúc hậu tôi yêu vì nó rất khôn và ngoann.. Mickey ở với tôi  ít nhất được 9 năm nhưng nó không bị già đi như  những con chó bây giờ mà lúc nào cũng dẻo dai nhanh nhẹn tôi cứ ngỡ nó chỉ mới 3,4 tuổi.. Ngày đó đẻ thêm em bé là ước muốn của bố, bố vì là con trưởng nên áp lực muốn có 1 đứa con trai.. Nhà tôi neo người có thêm đứa em trai cũng tốt nhưng mẹ tôi thì không muốn.. 1 phần vì muốn giữ  sắc, 1 phần vì cuộc sống đã rất khó khăn rồi nhưng cái tôi ngạc nhiên không biết bà nghĩ gì bà ít nhất phải phá thai đến 4 lần.. Bà không nghĩ đến sức khỏe của chính mình, nhưng cũng không còn lương tâm nữa.. Biện pháp đâu có thiếu.. Nhưng bà lại như vậy.. Tôi thật không thể hiểu.. Sự thật này đến giờ tôi mới biết.. Điều đó lý giải nhiêu thứ  lý do vì sức khỏe của bà bây giờ tệ hại như vậy suốt ngày mệt mỏi giã giời, đau đầu kinh niên, đau bụng kinh niên.. Mẹ tôi hồi trẻ khỏe nhất lúc nào cũng như  con ốc sên, yếu ớt, lười đi lại.. Mẹ phá nhiều như thế trong khi bố lại muốn đứa nữa, đó 1 phần cũng là lý do bố trút giận bớt lên đầu tôi.. 1 đứa trẻ mới khoảng 3 tuổi đâu có biết gì nhiều có thể khi bố yêu cầu tôi chậm chạp không thi hành kịp vậy là đủ ăn đòn rồi.. Cách đánh cũng không giống những ông bố bà mẹ khác không phải năm xuống lấy roi quất vào mông..  Ông thường là tát tôi vào mặt vào đầu đến khi tôi ngã gục mới thôi.. Tôi sợ mỗi khi ánh mắt ông lòng xòng xọc vằn vện đỏ ngầu toàn lòng trắng, nghiến răng ken két tôi nhìn cảnh đấy còn sợ hơn gặp quỷ. Tôi thực sự chỉ biết oằn mình ra chịu đòn, 1 đứa trẻ  mới 3 tuổi không đủ sức  cũng không biết cách tự  bảo vệ mình.. Tôi không biết phải kể với ai.. Ông bà 2 bên không ai biết những chuyện tày trời thế này.. Mà biết ông bà cũng chẳng thể làm gì được.. Ông bà cũng chẳng thể làm được gì cho tôi.. Tôi nhớ nhất 2 lần mình bị bố đánh lên bờ xuống ruộng đó là những lý do rất zời ơi… Hồi đó trong xóm có thằng bé tôi rất ghét nó chỉ ở với mẹ 1 mình, nghe đâu bố mẹ nó bỏ nhau.. Thằng đó kém tuổi tôi nhưng rất láo thường xuyên đùa lỗ mãng. Mũi thì lúc nào cũng thò lò mũi xanh.. Tôi cực ghét đứa nào láo.. Thế nên khi tôi có chiếc xe đạp 3 bánh màu đỏ mới tinh :-s tôi không bao giờ cho nó mượn. Thà chết cũng không, Khi tôi đạp xe vi vu quanh xóm nó chạy ra mượn tôi không cho. Nó hèn hạ tới mức khi đó bố tôi đang ở nhà nó liền chạy vào mách bố tôi, tôi nghĩ đến chuyện không lành thì thấy bóng nó chạy vào nhà tôi. Y như  rằng lúc tôi đang cười thì bị bố lao đến xách cổ về nhà chắc nó hả hê lắm vì bố tôi nổi tiếng ở xóm cục tính :-s Tôi ăn đòn mê tơi thật. Mẹ tôi không có nhà bố tôi tha hồ đánh đấm mặt tôi đỏ gay gắt tái mét bố tôi cũng không ngừng. Bố tôi muốn dạy tôi vì cho rằng tôi ích kỉ, bố muốn tôi nhớ để sau này không bao giờ thế nữa.. Nhưng bố không bao giờ biết rằng vì sao tôi không  muốn cho nó mượn xe đạp của tôi.. Bố không cần nghe tôi. 1 lần khác nữa tôi không nhớ rõ vì sao bố tôi nổi khùng lên nhưng có lẽ  vì lý do cơm áo gạo tiền bố dễ dàng nổi khủng lên bất cứ lúc nào.. Bố gầm lên nghiến răng như  1 con hổ thực sự  chuẩn bị nhẩy vào dang chân dang tay.. tôi thì vẫn ngơ ngác đứng đó chịu trận. Bố đang mắng nhiếc lấy đà chuẩn bị   nhẩy vào cào xé người tôi thì Mickey ở đâu giận dữ tức tối không kém :-s.  Nó không hề sợ hãi gì nhẩy xổ về phía bố tiếng gừ nhẹ thôi nhưng đủ đanh thép nó nhe răng sắc nhọn như  con sói về phía bố sẵn sàng nhẩy đến khi bố có ý định với tôi. Tôi lúc đó nước mắt nước mũi đã đầm đìa rồi.. Không bao giờ có 1 việc hy hữu xảy ra vậy. Cả bố và mẹ cùng tròn mắt. Tôi được tha bổng vì hôm đó có Mickey bảo vệ.. Từ hôm đó tôi yêu nó hơn rất nhiều.. Nó không bình thường như  những con chó khác mà cực kì thông minh. Sau đó mẹ tôi đi đăng kí học tiếng anh bố tôi rất ghét, phản đối nhưng mẹ cứ làm.. Mà cũng không hiểu vì sao bố lại phản đối vì tư  xưa đến nay bố rất ủng hộ việc học hành. Vậy là tôi lại thêm lần nữa lại bị trút sang đầu, khi buổi tối mẹ đi học tiếng anh bố thì lại cắm đầu vào bàn làm việc lắp záp thiết bị điện tử tôi ở nhà buồn thiu loanh quanh lượn lờ 1 hồi tôi quyết định lẻn ra ngoài chơi. Tôi đi bộ ra chỗ trường mẹ là trường Quang trung cách đó khoảng 30m. Tôi k dám sang đường chỉ đứng ở bên kia chờ mẹ tan học về, đang đứng thơ thẩn bỗng bà chủ cửa hàng tạp hóa thấy tôi đứng đó liền gọi vào hỏi han rồi mời ăn bánh kẹo ô mai.. Tôi liền vào thấy bà chủ cũng có vẻ quý mình nên ngồi phải mất tới tiếng rưỡi lúc thấy bóng người đi ra từ cổng trường tôi liền chạy ra cám ơn bà chủ và chờ mẹ.. :-ss  Lúc tìm thấy mẹ tôi lại tự hào vì việc đón được mẹ về.. Mẹ tôi không biết gì tưởng tôi căn giờ ra đón, trên đường về 2 mẹ con tíu tít :-ss về gần đến nhà thấy bố đứng như  pho tượng trước cửa nhà  mặt sưng sỉa người vận gân vận cốt. Số tôi hnay còn may có mẹ tôi vội vằng núp sau người mẹ,  mẹ che cho tôi bao nhiêu vậy mà mặt mũi tôi vẫn tím ngắt, người mẹ tôi cũng thâm tím.  Tôi cứ thế chạy còn mẹ tôi thì  can bố :( . Đó là những lần tôi nhớ nhất.. Lúc đó tôi không nghĩ được nhiều chỉ rất buồn không biết bố có yêu tôi không.  Sau này khi lớn lên tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể tha thứ  cho bố gây ra cho tâm hồn mình

Sau đó, bố tôi lại chuẩn bị lên đường tiếp tục sang Nga làm luận án nhiều năm. Khi đó tôi mới bắt đầu vào  lớp 1, bố tôi không có nhà cuộc sống gia đình đảo lộn mẹ tôi ít khi nấu cơm thông thường sẽ dắt tôi đi ăn cơm bụi. Bố sang Nga 1 thời gian căn nhà lụp xụp bị đập đi xây lại, đó cũng là khoảng thời gian khó khăn của mẹ phải lo đối ngoại để xây được nhà trong lúc bố đi vắng tiền thì cũng không đủ. Mẹ phải xoay xở thân gái dặm trường thân cô thế cô bọn thợ xây thì đông dễ dàng gây áp lực với mẹ. Ai cũng khó khăn cả bố đi học ở bên kia cũng làm gì có tiền cũng phải vật lộn vừa đi học vừa làm thêm chưa kể ở bên Nga có bao nhiêu nguy hiểm sẵn sàng rình rập. Ngay cả tôi và Mickey cũng k phải thoát khỏi vòng xoay đó nhưng tôi có vất vả là gì so với Mickey có 1 cảm giác mẹ tôi không coi Mickey ra gì, mẹ tôi vốn ghét động vật nên khi căn nhà đó đặp đi chúng tôi thuê tạm 1 căn nhà ở gần đó để tiện việc trông coi căn nhà đang xây.. Mickey bị nhốt để trông nhà bên đó hàng năm trời giờ nghĩ lại tôi xót xa cho nó, nó sống không phải để tạo gánh nặng cho người khác. Tôi thương nó lắm khi ngồi viết những dòng này tôi lại nhớ nó. Tôi cũng bị nhốt trong nhà cả ngày từ  sáng đến chiều mẹ đi làm về mới mở cửa.. Thật sự không biết làm gì cho hết ngày.. Những lúc sang mang cơm cho cún :-s. Nó nằm trên đống gạch ngói đổ nát bị xích tối om trông nhà cho 2 mẹ con tôi có thể được nằm trên giường yên ấm ngủ..Mẹ tôi máu lạnh bà vô tâm tới mức sau khi xây nhà mất cả năm trời Mickey cũng vất vả như vậy nhưng ngay khi 2 mẹ con chuyển về nhà mới. Mickey được chuyển về nhà mới yên ổn, ấm áp vài hôm thì mẹ tôi vội vàng lại ký hợp đồng cho thuê nhà dưới tầng 1 mà Mickey được ở góc cầu thang dưới tầng 1 cửa ra vào chính giữa :-s. 2 phòng 2 bên công ty người ta thuê. Để sạch sẽ hơn cho công ty bà đuổi nó ra ngoài đường, đến tối nó công ty đóng cửa nó mới được vào nhà.. Mà cũng chẳng nói gì tới Mickey chính bản thân tôi cũng bị đẩy ra đường. Hồi đó mới lên lớp 3 tôi học chiều không bán trú vì thế khoảng 4h chiều tôi đã tan học. Đi bộ chỉ 2phut đã về tới nhà nhưng mẹ tôi thì phải 7h, bà mới xin vào cơ quan bà bảo với tôi bà còn bận đối nội đối ngoại k thể hết giờ là cắp cặp đi về. Vậy là 4h tôi vác cái cặp đi học về tới nhà thì chỉ ngồi ở trên cầu thang hoặc lên tầng cũng ngồi cầu thang và không có chìa khóa vào nhà. Vui hơn thì có cô bạn gái cùng tuổi học cùng trường tên là Kim Chi rủ đi chơi, tôi cuống quýt đi ngay. May mắn cho tôi vì có được người bạn hiền xinh xắn đến bây giờ Chi cũng rất rực rỡ, trẻ con tới giờ khi tôi qua nhà khác ở thì 2 đứa mất liên lạc không còn thói quen chơi cùng nhau nữa nhưng cũng vẫn rất quý nhau. Hơn nữa 2 đứa đều hoàn cảnh không có bố ở nhà. Bố Chi còn mất sớm, nhà cách nhau khoảng 5,6 nhà thôi nên dính như đuôi sam. Ngày đó tôi sợ Chi nghỉ chơi với tôi lắm, vì nếu Chi không chơi chẳng biết ai sẽ chơi cùng với tôi. À quên kể rằng nhà tôi ở ngoài mặt phố nhưng có 1 cửa đằng sau thông ra ngõ và tôi đã kể là cái ngõ đó rất thân thương với tôi mng cũng rất yêu quý tôi. Tuy nhiên sau khi xây nhà cái ngõ đấy được bịt vào tôi hết đường mở cửa ra ngõ chơi cùng mọi người :(. Tôi buồn đủ thứ.. Nếu muốn vào ngõ phải đi đường vòng khá xa, dần dà tôi cũng bớt vào hơn. Chi và tôi thường hay trèo lách qua song sắt để vào công viên chơi ít khi 2 đứa chịu đi đường chính, là con gái 2 đứa nghịch như nhau. Trèo cây rồi ngồi vắt vẻo trên cây chả biết sợ gì, rồi cũng ngồi bắt dế, hoặc không thì nhẩy dây chun có cả 1 hội con gái chuyên nhẩy dây chun mà tôi ngày xưa rất thích trò đó nên có khi nhẩy từ 5h chiều tới 7h tối mệt tê người luôn. Đó là những lúc vui nhất khi mẹ chưa về mở cửa mà có Chi để chơi cùng nhưng thông thường Chi ở với ông bà nên giờ giấc rất quy củ nên Chi thường được gọi bắt về nhà sớm và ăn cơm, còn tôi thì đói meo người thì bẩn thỉu vẫn chưa thấy mẹ về thơ thẩn 1 hồi tôi quyết định đến phường Trung Liệt gọi mẹ về cách đó khoảng 100m. Lên tới nơi thấy mẹ đang cười rất tươi lộ răng khểnh có vẻ mẹ đang rất vui đứng dáng đánh bóng bàn vơi các bác sếp ở công ty có lúc tôi còn giữ thái độ ôn hòa được nhưng có lúc tôi lên và kéo xềnh xệch mẹ đi về ăn cơm không thèm chào hỏi ai hết. Tôi vào năm lớp 3 khoảng được hơn 1 tháng cuộc sống của tôi cứ tiếp diễn như vậy 4h chiều đều đều tan học về chơi vs Mickey hoặc lang thang đâu đó. Cho đến 1 ngày..
Hôm đó là trung thu tôi rất buồn vì Chi giận tôi và không chơi cùng tôi nữa trong khi bỏ đến nhà 1 đứa bé tuổi hơn tôi ngay sát vách nhà tôi để chơi đồ hàng hay gì đó. Ngó qua thấy 2 đứa chơi rất vui vẻ tôi thì buồn chơi với Mickey 1 hồi chán rồi tôi quyết định gọi lại ra phường gọi mẹ về :-s Hôm đó không hiểu thần xui quỷ khiến thế nào Mickey cũng chạy theo tôi (theo như tôi hiểu là cả 2 đứa cùng đi gọi mẹ về)  nhưng tệ 1 nỗi nó không đi sát chân tôi mà lại tôi 1 bên đường nó 1 bên đường. Tôi vẫn vừa đi vừa hướng mắt tới nó đi 1 đoạn ngắn gần đến cổng trường Quang Trung thì có 2 thằng đèo nhau xe máy choàng dây thồng lọng vào cổ nó đi mất :-s nó chỉ kêu oẳng 1 tiếng chưa đầy 2s nó đã biến mất cùng  2 thằng khốn :-ss. Tôi đứng bàng hoàng k thể kêu la cổ họng nghẹn cứng lại. Tôi không thể chịu đựng được sự việc nó xảy ra trước mắt mình như vậy thực sự nó khiến tôi bị ám ảnh.. Tôi có cảm giác tôi hèn nhát rất hèn nhát vì đã không hô lên không bảo vệ được Mickey nhưng khi tôi hô lên liệu có ai sẽ giúp tôi. Có người bạn nói với tôi rằng khi xây nhà xong bao giờ con chó cũng bị chết vì nó phải gánh hạn cho chủ nhà. Nếu như vậy tôi càng thương nó.. Tôi k quay ra cơ quan tìm mẹ nữa bản thân tôi rất giận mẹ và sẽ không bao giờ tha thứ cho mẹ về việc này ngay cả khi đã gần 15 năm trôi qua.. Tôi quay gót về nhà lòng nặng trịu như đá đeo ruột gan thì như bị ai xát muối. Khi tôi vừa chợt nghĩ đến bố nước mắt nước mũi giàn giụa tôi sẽ phải nói với bố thế nào về việc con Mickey bị mất. Bố tôi không như mẹ chắc hẳn nếu ở nhà bố sẽ kiếm cho nó 1 chỗ đàng hoàng nếu không đủ sức nuôi sẽ cho ai đó cần để nuôi chứ không bao giờ đẩy nó ra khỏi nhà như mẹ tôi. Tôi vẫn đang đứng trước cửa xung quanh nhòe đi hiện bao nhiêu hình ảnh trong đầu tôi nghe thấy xq mng hỏi tôi í ới :-ss nhưng tôi k nói được gì cả chỉ đúng 1 câu bập bùng trong miệng "nó bị bắt đi mất rồiii" Sau khi thấy mọi người xúm đông hỏi han Chi cũng chạy ra hỏi thăm tôi lo lắng cô ấy không còn giận tôi nữa :( Nhưng điều đó cũng không còn quan trọng. Người bạn tốt nhất của tôi đã mãi mãi không thể nào quay lại với tôi nữa rồi..tôi sẽ sống sao khi tôi rất nhớ nó nước mắt vẫn không ngừng chảy. Cũng khoảng 8h tối mẹ mới về, đám đông đã giải tán tôi ngồi bệt trước cửa  không thiết bất cứ gì mặt tôi đúng như cái bánh đa nhúng nước.. Nhìn thấy mẹ từ xa, mẹ ngồi trên xe của người lạ đang rất hớn hở rất vuii trên tay còn cầm cái đèn ông sao về cho tôi :( Tôi không cần đèn ông saoo. Tôi vội phản xạ chạy tới mách mẹ Mickey bị bắt mất rồi :(( hy vọng mẹ sẽ có động thái xoa dịu tôi nhưng mẹ chỉ hơi bất ngờ còn cười tôi thì khóc. Có 1 điều mẹ tôi nhận ra những lúc tôi có chuyện buồn mệt mỏi hay ngay lúc này đây quay sang lúc nào cũng thấy mẹ cười hoặc sẽ lờ đi coi như không nghe thấy. Tôi không hy vọng được sự đồng cảm từ mẹ, tôi cũng không nhắc tới nữa tôi cũng k thèm chơi đèn ông sao và vứt xó ở nhà :-s Tôi lo lắng mất ngủ đêm đó :( không biết Mickey có bị hành hạ đánh đập không tôi cứ nghĩ đến hình ảnh của nó xót xa, hôm sau thì lo lắng liệu nó đã bị người ta giết thịt chưa?? Từ đó không bao giờ tôi ăn thịt chó :-ss Tôi sợ cái cảnh mình gắp miếng thịt của đúng Mickey hoặc không thì 1 con chó thông minh ngoan ngoãn nào đó xấu số bị bắt đi mình gắp miếng thịt còn chủ của nó thì đang cắt từng khúc ruột xót xa giống như mình lúc đó.. Tuy nhiên thời gian trôi bây giờ tôi cũng ăn 1 vài miếng, nhưng tôi sẽ k động đến thịt chó nữa hồi đó tôi có lập 1 bàn thờ cho nó khi ra hiệu sách tôi mua được 1 cái đầu chó bằng gốm có dáng giống hệt với Mickey và 2 mâm hoa quả cũng làm từ gốm rất đẹp và rồi 2 cái nến tôi cắt tô vẽ rồi dán tất cả băng dính 2 mặt lên tường chỗ giường ngủ. Mẹ tôi rầy la khi biết tôi làm bẩn tường tuy vậy tôi cũng không tháo nó xuống và từ đó về sau cũng không bao giờ còn thấy bà nhắc về Mickey nữa có lẽ bà đã quên hẳn sự hiện diện của nó trong 9 năm.
Cuộc sống quá khắc nghiệt với em.. Chị xin lỗi vì không thể làm được gì cho em nhiều hơn.. Chị nhớ em vô cùng đã bao nhiêu năm rồi nhưng mỗi khi nhớ lại là ám ảnh là đau lòng.. Không thể tin được em gắn liền với tuổi thơ của chị :-s. Nó cứ ám ảnh chị mãi mãi theo chị mãi mãi.. Sẽ làm chị ân hận vì không thể đối xử tốt hơn với em. Sau này để bù đắp chuyện này ngay khi có nhà riêng mình sẽ nuôi ngay 1 con chó vừa phải và sẽ chăm sóc nó thật tốt.. Mơ 1 ngày lại được ôm Mickey như thế này..

Mickey đi rồi tôi vẫn vậy vẫn 4h tan học lang thang vạ vật đâu đó chờ mẹ đến 7h, mùa đông đến rồi vậy mà vẫn phải lang thang ngoài đường ngoài công viên. Tôi không trách mẹ tôi vào lúc đó chỉ thấy đói meo vào lúc tầm 5h 6h :-ss và lạnh tôi không còn việc gì khác ngoài nhẩy dây cho nóng người. Nhưng bản thân tôi không phải người quá khỏe tôi dễ bị tác động của thời tiết mẹ tôi thì không bao giờ biết dùng thuốc chỉ khi nào sốt  hoặc ho dữ dội thì uống hạ sốt và thuốc ho còn cảm cúm thì bà không bao giờ mua thuốc cho tôi mà bà đâu có hiểu mấy cái này có liên quan mật thiết với nhau uống không hết thì khỏi được cái này rồi nó lại chuyển sang giai đoạn kia. Vd như hôm nay mới hắt xì mai bắt đầu sổ mũi sau đó chuyển sang thò lò mũi xanh tắt cả thờ ý chứ, thở cứ phì phò vì bị dịch đờm nó bít chặt ở mũi 1 vài hôm nữa chuyển giai đoạn ho bắt đầu ngứa họng sau đó ho nhiều zát và bắt đầu lại dịch đờm khạc nhổ không hết.. Tôi ngày xưa lúc nào cũng lần lượt 3 triệu chứng có khi còn 3 triệu chứng phối hợp luôn mà tôi bị cái này kinh niên nên hiểu rất rõ nó có khi không phải lần lượt đâu mà có khi nó ngược các bước vì vậy bị sao phải uống thuốc phủ đầu ngay may mắn thì sẽ không bị chuyển sang triệu chứng khác hoặc nếu không bị sao phải uống hết nếu không thì cả tháng trời cũng không khỏi được. Vậy nên ở trong nhà, tôi luôn là đứa có biệt danh bị sụt sịt suốt ngày, suốt ngày khăn giấy việc này sau đó đến tai ông nội.
Ông nội là người cực kì kỉ luật ông ở trong quân đội hồi còn trẻ đã từng tham gia rất nhiều chiến trường nhưng vì may mắn ông vẫn khỏe mạnh rắn giỏi trở về. Ông cũng có đầu óc rất giỏi về chính trị, viết lách cũng rất giỏi ông có thể làm thơ sáng tác được cả nhạc biết chơi cello, guitare.. và từng là thẩm phán. Ông đã có thời gian làm cho tòa án nhân dân và có lúc chơi cello trong dàn nhạc giao hưởng.. Ông nội là 1 người rất toàn diện, ông tình cảm và thương yêu con cháu hết lòng. Tôi có may mắn nhận được sự yêu thương chăm sóc dạy bảo từ ông để giờ đây được như thế này. Ông không bao giờ biết lười biếng ngay cả khi hơn 80t ông vẫn làm đủ mọi việc làm vườn tham gia ở ngoài xã viết bài đóng góp, nuôi ong, nuôi chó mèo, còn có cả cá nữa vậy mà ông chỉ sống có 1 mình. Sáng nào ông cũng ngồi thiền từ 5h sáng và tập thể dục đến 7h. Ngày nắng cũng như ngày mưa ông không bao giờ tự bao biện để lười biếng. Hơn 80t ông vẫn chăm chỉ học hỏi ông nhờ tôi dạy ông vi tính đánh văn bản, và lúc nào cũng học đọc và nghiên cứu. Nhưng không phải vì thế mà ông là người khó đăm đăm mà ngược lại ông rất vui tính và tâm lý và cách nói chuyện thì khiến cho người đối diện ai cũng rất thích nghe ông thủ thỉ và ông đặc biệt lúc nào cũng cười rất lạc quan. Ngày trước ông bà nội ở nhà bây giờ tôi đang ở còn bây giờ bố mẹ chuyển sang đấy ở, ông bà thì về quê.
Ông nội tới nhà thăm tôi xem tôi sống ra sao, lần nào tới ông cũng mua bim bim mua sữa mua bánh ngọt cho tôi ắn. Tôi ngoạm chúng ngon lành và rất sung sướng khi có người chơi cùng, 2 ông cháu hay ra công viên ngồi chơi nhìn cháu mặt tái mét người gầy nhẳng cổ dài như huơu đứng nhẩy dậy rất hăm hở mũi thì thò lò mũi xanh.(nghe rất kinh khủng nhưng đó là nguyên văn lời của ông nội).Ông xót ruột liền nghĩ phải đưa tôi về ở với ông bà, tôi phải có nơi đi ra đi vào phải được ăn uống học hành ngủ nghỉ giờ giấc không thì hỏng mất. Lúc đó thực ra tôi đã hỏng 1 nửa được cái này mất cái kia đó là điều không tránh khỏi. Sau đó tôi khăn gói quả mướp lên đường buồn thối ruột khi phải xa cái ổ bao nhiêu năm gắn bó của mình xa trường và còn 1 người bạn đáng yêu ngồi cùng bàn hồi lớp 1 mà tôi chưa kịp làm quen. Thực lòng mà nói tôi chả muốn đi đâu cả. Mẹ tôi thì cũng nhẹ gánh chồng không phải lo con không phải lo Mickey thì đi mất rồi tha hồ rảnh rang

For you not to know!!


Đã bao nhiêu lần..
Đã bao năm trôi qua..
Ngày đó em cứ nghĩ mình chỉ bông đùa, trẻ con..
Vì  vậy em không dám thổ lộ với anh,
Em sợ anh sẽ cười và nói rằng em quá trẻ con
Đau đớn biết bao khi tình cảm cứ phải giấu kín trong lòng..
Mỗi lần gặp anh, khi anh ghé sát vào tai em thì thầm
Em thậm chí không dám đón nhận nó
Uhm..
Vì em nhút nhát và trẻ con..
Nên khi anh cười tươi nói rằng em là 1 người đặc biệt, anh chưa từng có tình cảm đặc biệt với 1 người mới gặp như  thế này..
Tim em đập rộn rã ngước ánh mắt lo lắng nhìn anh..
Em vẫn không biết phải nói gì cả
Em muốn biết tình cảm em dành cho a được bao nhiêu, được đến đâu..
Có thật em yêu anh?
Em chỉ muốn chắc chắn rồi sẽ nói
Nhưng có lẽ thời gian không chờ người
Em không có quá nhiều cơ hội để chần chừ, và ngần ngại
Anh có biết không??
Chính vì em trẻ con nên e cũng cực kì cứng đầu và ương bướng
Em có thể rất nhởn nhơ và bất cần trong lúc nào đó
Nhưng khi đã quyết định thì em nhất định sẽ không bỏ ngang chỉ vì 1 trở ngại..
Vì vậy cô đơn biết bao,  đau đớn biết bao nhưng e vẫn nhất định chờ ngày anh về đợi câu trả lời..
Dù là bao lâu…
4 năm nó là khoảng thời gian quá dài..
Em sợ cái thời gian quá dài quá kinh khủng như vậy
Khi cứ nghĩ đến 1 người, cứ nhớ 1 người vô hình nào đó..
Đôi khi em nghĩ rằng em có vấn đề mất rồi..
Tại sao em lại ảo như thế này..
Có lẽ khi anh nói em là 1 người đặc biệt với anh, anh cũng đã có người yêu
Em biết điều đó lặng lẽ buồn đau,
lặng lẽ trượt dốc
em trách anh nhiều lắm, nhưng chỉ âm thầm trong lòng thôi
em khóc nhiều lắm…
Nhưng khi bình tĩnh lại  lỗi đó không phải lỗi của anh mà chỉ tại con tim thôi
Anh và em cùng có tình cảm với nhau, em yêu anh, chỉ không chắc rằng anh có yêu em??
Nhưng dù sao, em cũng sợ lúc đó
Khi nghe người ta kể về người yêu chính thức của anh
1 tình cảm bền chặt 4,5 năm trời
1 cô gái trẻ tuổi xinh đẹp tài năng gia cảnh có vẻ cũng khá giả
Em đã
Suy sụp và thảm hại
Em chỉ cần 1 chút ánh sáng,
Em thất vọng nhiều và chỉ muốn có 1 chút niềm tin vào anh thôi để e có thể tiếp tục cố gắng
Chỉ vậy thôi anh yêu ạ!!
Em hiền lành tới mức nhu nhược
Nhút nhát đến mức đánh mất cả tình yêu của chính bản thân mình..
Mọi người đều dám đánh đổi, mãnh liệt vì tình yêu của mình
Còn em thì k dám..
Nhưng em biết rằng anh không nói dối
Anh không phải là người đàn ông dễ dàng có tình cảm với phụ nữ,
Mọi cuộc  vui của anh đều có rất nhiều con gái nhưng anh chưa bao giờ có cặp kè với bất cứ ai
Anh cũng không đùa giỡn với tình cảm của con gái..
Em biết được điều đó
Nên..
Em đã im lặng
Em giữ  sự im lặng đó
Nửa năm khi em trượt dốc..
Em cũng đã tự nhận ra rất nhiều điều..
Bởi vì em cứ  chạy theo với mãi ảo ảnh của anh
Càng chạy theo, càng đuổi thì ảo ảnh càng bay xa em
Có lúc ngỡ đã chạm được vào anh
Khi bàn tay em  vừa với tới thì ảo ảnh đó tan biến như bong bóng xà phòng
Mãi mãi không bao giờ trở lại
Chỉ còn mình em mỏi mệt, yếu mềm
Đôi mắt lúc nào cũng ngẫn nước..
Chỉ mình em ôm trọn cả thế giới mà anh đã bỏ lại
Nhưng em không bao giờ đánh mất mình..
Anh nhớ không??
Khi anh comment blog hỏi thăm em rất dài sau 1 thời gian k gặp
Em đã thẳng thắn nói: Em k biết anh, anh là ai đấy?? ngắn ngủn, cộc lốc
Nhưng trong lòng thì đau biết baoo
Lặng lẽ vào blog ngắm ảnh của anh, lặng lẽ xem từng comment
Đó là 1 câu nói lạnh lùng sỗ sàng trách móc duy nhất mà em nói với anh..
Mùa hè anh đi.. Anh đã hứa nhất định khi nào về sẽ gặp em cùng 1 món quà sinh nhật..
Em chỉ mong anh sẽ về tìm em, có vậy thôi..
Em chỉ mong được nhìn thấy anh thêm lần nữa..
Sn đầu tiên của em khi anh đi e ngập trong nước
Cái cảm giác buồn bã cô đơn mà không thể chia sẻ với bất cứ ai
Nó khổ sở đến mức nào
Lúc đó em nhớ tới anh
Người em muốn gặp nhất
Người em muốn được nói chuyện cùng..
Nhưng không thể.. có lẽ  anh đã quên sn em..
Rồi sáng hôm sau mở máy ol e thấy nick anh sáng..
Và rồi em nhận được tin nhắn chúc mừng sinh nhật từ  anh
Em cảm thấy ấm áp rất nhiều..
Cám ơn vì anh lại cho em hy vọng
Đúng là e chỉ cần 1 tin nhắn đó thôi…
Khi noel tới.. hết năm.. Mọi người rộn rã
Còn e thì chỉ có 1 mình, và e cũng không muốn chia sẻ với bất kì 1 người lạ nào..
Em chờ khi noel tới.. chắc rằng anh sẽ về và tìm em..
Nhưng điều cổ tích đó mãi mãi không tới
Lạnh giá..
Cô đơn..
Chẳng bao lâu nhìn ra ngoài cửa sổ 1 màu xanh non, những cơn mưa phùn ẩm ướt
Mùa xuân đã sang..
Mà sao chẳng thấy bóng anh..
Em vội vàng lo lắng với kế hoạch thi cử
Em tạm thời đã gạt được cái ảo ảnh đó ra khỏi đầu
4,5 tháng trời chạy hết lớp học này tới lớp học khác
Cám ơn 1 người bạn đã luôn ở bên cạnh dù chỉ là những tin nhắn động viên
Nhưng nó cũng giúp em rất nhiều..
Cuối cùng em cũng đã thực hiện được ước mơ của chính mình
Nhiều lúc em còn hoài nghi
Vào trường mới nhiều thứ mới lạ khiến em cũng có đôi chút cuốn theo..
Nhưng quên được anh thì không bao giờ..
Em cứ lặng lẽ vượt qua 1 năm học đầu tiên
Đến cuối tháng 6 của năm học đầu tiên sẽ tròn 2 năm không gặp anh
Vậy mà em đã quên anh chưa??
Câu trả lời là chưa..
Khi thi thoảng anh Online nhìn thấy em
Bao giờ anh cũng sẽ vào hỏi thăm em
Anh cũng rất vui khi em đã vượt qua được điều đó
Rồi chỉ nói rằng anh rất bận
Và luôn miệng hỏi rằng
“Em đã có người yêu chưa”
Rồi hỏi em sao không yêu
Em chỉ lặng lẽ cười
và chợt lỡ type love u
K biết rằng anh sẽ hiểu thế nào??
Tháng 2 lạnh buốt cắt da cắt thịt
Em chào anh xuống lớp học thêm
6h trời đã tối như mực
Lao ra đường thật nhanh tới lớp chỉ để gạt hết những suy nghĩ ra khỏi đầu
E lại buồn..
Không gì có thể kéo em ra
Em chỉ biết lặng lẽ sống vậy thôi
Tháng 4 đó khi đi cafe với bạn tình cờ em gặp 1 người
Anh ý bằng tuổi anh cũng hiền và tốt bụng
Nhưng cá tính trái ngược với anh
Tuy vậy thời gian đầu em cũng quý và muốn tìm hiểu anh ta
Em không biết rằng chỉ vì như vậy em vô tình làm người đó tổn thương giống em
Người đó rất yêu em
Khi em chờ đợi anh 2 năm
Thì sau đó người đó cũng đợi em 2 năm
Chỉ là 1 tình cảm hoàn toàn trong sáng
Em luôn miệng từ  chối và luôn khuyên ng đó nên đi tìm 1 ng khác.
Vậy mà đúng lúc đó anh lại quay về
tìm em
2 năm trời
Em nghĩ là em đang mơ..
Nhưng anh quay về
Khen ngợi những cố gắng của em
và rồi bỗng đặt 1 nụ hôn nhẹ lên má em
Cứ ngỡ anh và em giờ chỉ là những người bạn bình thường
Em mở tròn mắt nhìn anh..
Anh thì cười
Vòng tay qua người em, kéo em gần vơi anh hơn
Cứ  chốc chốc em lại được nhận cái cảm giác có anh, gần bên anh
Khi quay về
Em cảm nhận được sự nồng cháy, anh bất ngờ ghì em vào rồi đặt lên môi em 1 nụ hôn chảy bỏng
Người em nóng ran
Em quá bất ngờ
Không bh em biết phải xử lý thế nào
Anh là những tình huống bất ngờ nhất của đời em
Anh hôn em, khẽ thì thầm vào tai em “làm bạn gái anh nhé”??
 Anh có tình cảm với em rất lâu rồi..
1 ngày
1 đêm
Cứ  như thể chúng ta yêu nhau từ lâu lẳm rồi
Em hạnh phúc thật sự ..
Dù cho lời anh đang nói lời giả dối
Cũng là thứ  em chờ đợi rất lâu rồi
Em muốn trả lời anh,
Em  muốn hỏi anh rằng “Chúng mình có thể yêu nhau được à”
Nhưng sao cổ họng cứ nghẹn đắng, em cứ bỡ ngỡ run rẩy, đôi mắt ngây ra
Có lẽ tim e cũng ngừng đập vài nhịp
Anh này
Dù cho anh không hỏi em điều này thì với em: “Anh mãi mãi là người mà em yêu”
Vậy mà em không thể nói
Dù chỉ là 1 lần nói ra tình cảm của mình
nói ra hết được suy nghĩ của mình
rồi cũng có thể anh từ  chối, có thể chuyện mình chẳng đến đâu
Nhưng em cứ  để cơ hội vượt qua mình..
Em có rất nhiều cơ hội để bày tỏ..
Sau lần trở lại của anh, sau khi anh bày tỏ anh đã gọi e rất nhiều..
Nhưng em k dám tiến tới với anh
Có 1 nỗi sợ lo lắng mơ hồ trong em..
Em cảm giác nó ảo như  cái thời gian em sống cùng với ảo ảnh bóng hình anh
Khi chuông điện thoại réo rắt
Em chỉ biết bịt tai
Em k biết mình đúng hay sai khi cứ  chạy trốn như vậy
Có thể em thấy rằng mình vẫn chưa sẵn sàng
Và khi anh không thể chờ đợi được nữa
Anh sẽ đi
Em có đôi chút tiếc nuối nhưng nghĩ rằng anh sẽ lại tìm em
Anh đi
Em lại lủi thủi 1 mình
1 lần tết nữa lại đến
Em nhận được tin nhắn offline của anh nói rằng anh đã về muốn gặp em
1 lần nữa em lại lo lắng và không dám trả lời..
Em cứ  để nó trôi qua như vậy
1 năm nữa lại đến
Anh lại quay về và gửi tin offline cho em
Em rất mong được gặp anh để có thể nói tình cảm trong 3 năm
Thời gian trôi đủ nhiều
Em nghĩ mình đủ tự tin nói 1 lần ra tình cảm của mình
Dù kết quả có ra sao
Anh vẫn vậy, vẫn cái dáng hào hoa đến nhà em vào tận nhà chờ
Chỉ có anh mới như vậy
Anh tặng em món quà mà anh đã hứa 3 năm..
Em vui nhưng vẫn lo lắng
Em k hiểu hết những việc anh làm
Thời gian nuôi dưỡng tình cảm dài nhưng không ở bên nhau nhiều
Em không hiểu sao rất vui niềm vui của con gái
Noel năm nay mình đã có bạn trai để đi chơi cùng
Có thể đi bộ lang thang đâu đó cùng ngắm pháo hoa
Em mong  được 1 lần làm những việc như vậy với anh
Mỗi lần gặp anh là em lại phải tự  cân bằng cảm xúc rất nhiều
Nếu như  anh đừng quay lại có lẽ em cũng đã có được cuộc sống yên ổn
Mỗi lần anh quay lại là em lại rơi..
Khi em nằm dài trên ghế quay sang là bên cạnh là anh, xung quanh 1 hồ nước rộng mênh mông, trước mắt là bầu trời đêm 1 vài ngôi sao sáng li ti.. thi thoảng có tiếng nước vỗ vào bờ..Tháng 12 bàn tay em lạnh ngắt, có thể thở ra làn khói nhỏ nhỏ.. cùng cốc Tequilla đậm đà trên môi.. Hôm đó em nhìn anh rất nhiều không phải chỉ lén nhìn như  ngày xưa.. Em muốn nhớ, muốn lưu giữ hình ảnh khuôn mặt đó..
Những điều mộng mơ chính anh đã dắt em vào..
Em lại cảm thấy hạnh phúc
Có lẽ em đã có được anh..
Có lẽ  e và anh là gì đó không thể tách rời..
Nhưng anh chứng minh ngược lại tất cả những điều đó
Em không hiểu và có lẽ không bao giờ hiểu tất cả những gì anh đã làm
Câu trả lời mãi mãi dở dang
Ngày hôm sau, em vẫn đang sống trong cái ảo ảnh tự mình vẽ ra
Đầu tiên em nhận được điện thoại nói rằng a đang bận
Sau đó chiều tối e nhận được tin nhắn vẻn vẹn
“Mình chia tay em nhé!!! Thời gian qua a đã rất vui.. Anh tin em là 1 cô gái nghị lực sẽ sớm vượt qua chuyện này..
1 câu nói ngắn ngủn, giết toàn bộ 1 con người
Em đang ở nhà 1 mình, đang ở trên giường e hoàn toàn bị mất kiểm soát
Nhưng vẫn giữ  thái độ bình thản hết sức với nội dung tin nhắn
“Nếu đó là quyết định của anh thì em sẽ chấp nhận , e tôn trọng quyết định của anh. Em chỉ muốn biết lý do là gì?
1 tin nhắn cụt ngủn
Vì anh đã có người iu rồi em ạ. xin lỗi em
Em phá lên cười như  điên trong lòng
Anh có thể nhắn tin chia tay với em sao??
Anh đã bao giờ chính thức nói yêu em..
Rồi em đã khóc..
Em không thể ngừng lại được
Trong đầu e vang vang lên câu hát
“Biết đâu bất ngờ đôi ta chợt rời xa nhau”
Em ghét những bài hát thị trường ntnay, nhưng trong lúc này thì nó đúng với hoàn cảnh
Đôi mắt đỏ hoe
Em ở trong nhà, tối om
Mẹ đi làm về thấy mắt con ngấn nước
Lần đầu tiên thấy mẹ lo lắng thảng thốt hỏi con
“Có chuyện gì thế H.a”
“Sao thế”
“Có chuyện gì hả con”
Bằng cái giọng chân thành nhất mà hiếm khi mình nghe được
Mình không nói nên lời
Đôi mắt đỏ hoe
Mình xấu hổ vì đã kể chuyện với mẹ về anh ấy như tư  cách 1 ng bạn trai
Cũng tại mẹ mình cười vào mũi mình
Khi đến tuổi này k có ny, trong khi em gái 17t đã có ny tử tế
Mình thấy xấu hổ khi mình tự  ngộ nhận tình cảm về mình
Sao tự  nhiên mình lại đáng thương đến vậy..
Vậy mà mình đã nghĩ mình vs anh ý có với nhau nhiều hơn thế,  vậy mà mình đã nghĩ giác quan thứ 6 đã khiến mình và anh ý gần nhau hơn, có chút gì đó màu nhiệm, cổ tích…  Vượt xa khỏi những điều tầm thường. Nhưng cuối cùng là gì?? Nhưng mình sẽ không bao giờ van xin, cũng không níu kéo.. Dù yêu anh rất nhiều, dù rất cần người đó.. Nhưng em sẽ cắn thật chặt răng lại, sẽ không bao giờ em hé môi.. dù tình yêu đó dìm em xuống đáy vực sâu.. Em cũng không bao giờ làm khó anh. Nhưng anh đừng nghĩ em hời hợt vừa nói chiat tay chấp nhận luôn. Em không có hời hợt như vậy đâu.  Em dứt khoát như vậy mà lòng em tan nát. E sẽ không bh để anh phải đau đầu suy nghĩ.. Với em tình yêu cơ bản là tự  nguyện nếu 1 người muốn đi thì không gì có thể níu giữ. Sự  níu kéo  thực chất chỉ là lòng thương hại. Vì vậy có thể chết nhưng em sẽ không nói gì với anh cả.. Có lẽ e sẽ ôm ấp tình cảm đơn phương này đến khi nào em có thể quên được nó. Khi em sẵn sàng bước tiếp…
Nó vẫn tầm thường thế này đây
Cái duy nhất mình đã mất đó là thời gian rất nhiều thời gian
Anh đã đẩy mình xuống vực rồi lại dang tay kéo mình lên rồi lại đẩy mình xuống vực
Sức con người chịu đựng có hạn, nhưng không hiểu sao mình lại chịu được bằng đấy thời gian
Mình sẽ không nói thêm gì về việc này nữa
Vì tất cả đều chỉ là phỏng đoán
Nếu có đủ sự ương bướng thì hãy chờ đến lúc biết chính xác lý do là gì
Thời gian đó em lại rơi.. rơi.. mãi
Em không thể tập trung cũng không thể học hành được gì..
Mọi thứ  trong đầu em ong ong quay vòng
Em nghĩ đến nhiều chuyện
Không ai có thể xoa dịu được
Không ai có thể bù đắp
Em lại giống như cái bóng trở lại cái thời gian anh mới ra đi
Kể cả khi em ương bướng nghĩ rằng sẽ chờ tới lúc anh về để biết sự thật
Kể cả những lúc tĩnh tâm lại
Em vẫn thấy mình không ổn
Sau 4 năm cuối cùng quyết định của em cho tất cả những điều này là gì??
Cám ơn người bạn, người thân đã luôn bên cạnh lắng nghe
đã kéo mình ra với cuộc sống bên ngoài..
Khiến mình vững vàng hơn
Em nghĩ dù đau đớn
Dù có bao nhiêu đi nữa
Em phải quên tình cảm này đi thôi
Dù trong tâm tưởng em vẫn nghĩ rằng..
Em không thể dừng lại tình cảm với anh, k bh có thể dừng lại tình cảm với anh
Không thể nghĩ được rằng dù không có anh ở bên, dù chẳng 1 lời hẹn ước
Nhưng ánh mắt em vẫn long lanh nhìn về hướng ấy đầy chờ đợi tin yêu..
Em vẫn sống vẫn cố gắng từng bước để đến gần được anh hơn..
Vì 1 hình bóng đó, e đã cố gắng rất nhiều..
Mặc dù anh sẽ không bao giờ biết..
Dù không thể yêu nhau cũng chân thành cám ơn anh đã cho em sức mạnh đó
Nhưng cho đến lúc này vẫn không thể tin rằng em đã chờ đợi anh được từng đó thời gian..
Bởi vì 1 người sợ cô đơn như  em sẽ không chịu nổi cái cảm giác cứ trống rỗng đến nghẹn ngào
Em nghĩ rằng mình k thể chờ đợi, nỗi buồn, nhớ mong rồi sẽ qua mau, e sẽ có ai khác
Vậy mà giờ đây đáng lẽ phải quên hết anh, nhưng tim em thì vẫn thổn thức nhớ thương
Anh có biết vì sao??
Em không bao giờ nhắc tới chuyện ngày sau cũng không bao giờ bắt anh phải hứa hẹn hoặc nói về những điều anh không muốn. Đó là vì chuyện ngày sau rất khó để có thể hẹn rằng sẽ chờ nhau 4 năm, anh không thể, em chắc không thể chỉ có 1 điều anh là người em yêu thương và cũng có thể tự bản thân em đã luôn vô tình ngầm chờ đợi anh. Anh có thể biết có thể không biết hoặc không muốn nhắc tới sự thật này nhưng có 1 điều cứ thế này tốt hơn cuộc sống này quá nhiều áp lực đừng tự đặt ra áp lực cho nhau nữa. Vậy nên em giữ thứ tình cảm đơn phương đó là thứ đẹp nhất em có được. Em chỉ muốn chuyện mình cứ mãi đẹp thế này..
Nếu có 1 ngày quay trở về, anh còn nhớ tới em còn tình cảm tốt đẹp thuở ban đầu dành cho em thì hãy quay lại tìm nhau nhé. Hoặc nếu trong thời gian 4 năm anh đã tìm được 1 nửa đích thực của đời mình thì em cũng sẽ vui cho niềm vui của anh và sẽ cầu chúc hạnh phúc tới cho anh và cô ấy.. Như vậy có tốt hơn không anh?? Không hứa hẹn không trách móc không thù hận..Dù hạnh phúc của chính mình em đặt như canh bạc và luôn nhường nhịn người khác nhưng có lẽ vì e còn quá trẻ vậy nên có lẽ chỉ cần nhìn anh hạnh phúc là em vui rồi.. Nhiều người quan niệm rằng tình yêu cần ràng buộc cần phải hẹn thề, em sợ cái sự ràng buộc ảo ảnh  quá xa vời này yêu nhau trong tim chỉ cần thấy thiết tha là đủ rồi tự động mọi hành động sẽ phải căn chỉnh cho đúng...
Nhưng còn bây giờ
Nhưng em sẽ quên anh thôi..
Hàng trăm lần viết phải quên
Nhưng không bao giờ làm được
Lần này sẽ là thật
Em sẽ mở rộng trái tim mình
Biết đâu sẽ có 1 ngày..
Ta đến được với nhau
Vì trái tim không bao giờ thôi hết mộng mơ
1 chặng đường quá dài
Em lần nào cũng vậy cũng cầu chúc bình an và hạnh phúc cho anh mãi mãi
Em ghét cái sự  sến đặc như  thế này
Nhưng tin rằng đó là lời thật tâm của em đó anh
Mong cho hạnh phúc sẽ đến với cả anh và em
Chào 4 năm..
Chào nỗi buồn dai dẳng
Tạm biệt tất cả…
Em vẫn mãi là con cá nhạy cảm, sâu sắc, hiền dịu thế đó.. Mãi mãi không thay đổi đâu..

GOoD bYe My LoVe!!!