Đã bao nhiêu lần..
Đã bao năm trôi qua..
Ngày đó em cứ nghĩ mình chỉ bông đùa, trẻ con..
Vì vậy em không dám thổ lộ với anh,
Em sợ anh sẽ cười và nói rằng em quá trẻ con
Đau đớn biết bao khi tình cảm cứ phải giấu kín trong lòng..
Mỗi lần gặp anh, khi anh ghé sát vào tai em thì thầm
Em thậm chí không dám đón nhận nó
Uhm..
Vì em nhút nhát và trẻ con..
Nên khi anh cười tươi nói rằng em là 1 người đặc biệt, anh chưa từng có tình cảm đặc biệt với 1 người mới gặp như thế này..
Tim em đập rộn rã ngước ánh mắt lo lắng nhìn anh..
Em vẫn không biết phải nói gì cả
Em muốn biết tình cảm em dành cho a được bao nhiêu, được đến đâu..
Có thật em yêu anh?
Em chỉ muốn chắc chắn rồi sẽ nói
Nhưng có lẽ thời gian không chờ người
Em không có quá nhiều cơ hội để chần chừ, và ngần ngại
Anh có biết không??
Chính vì em trẻ con nên e cũng cực kì cứng đầu và ương bướng
Em có thể rất nhởn nhơ và bất cần trong lúc nào đó
Nhưng khi đã quyết định thì em nhất định sẽ không bỏ ngang chỉ vì 1 trở ngại..
Vì vậy cô đơn biết bao, đau đớn biết bao nhưng e vẫn nhất định chờ ngày anh về đợi câu trả lời..
Dù là bao lâu…
4 năm nó là khoảng thời gian quá dài..
Em sợ cái thời gian quá dài quá kinh khủng như vậy
Khi cứ nghĩ đến 1 người, cứ nhớ 1 người vô hình nào đó..
Đôi khi em nghĩ rằng em có vấn đề mất rồi..
Tại sao em lại ảo như thế này..
Có lẽ khi anh nói em là 1 người đặc biệt với anh, anh cũng đã có người yêu
Em biết điều đó lặng lẽ buồn đau,
lặng lẽ trượt dốc
em trách anh nhiều lắm, nhưng chỉ âm thầm trong lòng thôi
em khóc nhiều lắm…
Nhưng khi bình tĩnh lại lỗi đó không phải lỗi của anh mà chỉ tại con tim thôi
Anh và em cùng có tình cảm với nhau, em yêu anh, chỉ không chắc rằng anh có yêu em??
Nhưng dù sao, em cũng sợ lúc đó
Khi nghe người ta kể về người yêu chính thức của anh
1 tình cảm bền chặt 4,5 năm trời
1 cô gái trẻ tuổi xinh đẹp tài năng gia cảnh có vẻ cũng khá giả
Em đã
Suy sụp và thảm hại
Em chỉ cần 1 chút ánh sáng,
Em thất vọng nhiều và chỉ muốn có 1 chút niềm tin vào anh thôi để e có thể tiếp tục cố gắng
Chỉ vậy thôi anh yêu ạ!!
Em hiền lành tới mức nhu nhược
Nhút nhát đến mức đánh mất cả tình yêu của chính bản thân mình..
Mọi người đều dám đánh đổi, mãnh liệt vì tình yêu của mình
Còn em thì k dám..
Nhưng em biết rằng anh không nói dối
Anh không phải là người đàn ông dễ dàng có tình cảm với phụ nữ,
Mọi cuộc vui của anh đều có rất nhiều con gái nhưng anh chưa bao giờ có cặp kè với bất cứ ai
Anh cũng không đùa giỡn với tình cảm của con gái..
Em biết được điều đó
Nên..
Em đã im lặng
Em giữ sự im lặng đó
Nửa năm khi em trượt dốc..
Em cũng đã tự nhận ra rất nhiều điều..
Bởi vì em cứ chạy theo với mãi ảo ảnh của anh
Càng chạy theo, càng đuổi thì ảo ảnh càng bay xa em
Có lúc ngỡ đã chạm được vào anh
Khi bàn tay em vừa với tới thì ảo ảnh đó tan biến như bong bóng xà phòng
Mãi mãi không bao giờ trở lại
Chỉ còn mình em mỏi mệt, yếu mềm
Đôi mắt lúc nào cũng ngẫn nước..
Chỉ mình em ôm trọn cả thế giới mà anh đã bỏ lại
Nhưng em không bao giờ đánh mất mình..
Anh nhớ không??
Khi anh comment blog hỏi thăm em rất dài sau 1 thời gian k gặp
Em đã thẳng thắn nói: Em k biết anh, anh là ai đấy?? ngắn ngủn, cộc lốc
Nhưng trong lòng thì đau biết baoo
Lặng lẽ vào blog ngắm ảnh của anh, lặng lẽ xem từng comment
Đó là 1 câu nói lạnh lùng sỗ sàng trách móc duy nhất mà em nói với anh..
Mùa hè anh đi.. Anh đã hứa nhất định khi nào về sẽ gặp em cùng 1 món quà sinh nhật..
Em chỉ mong anh sẽ về tìm em, có vậy thôi..
Em chỉ mong được nhìn thấy anh thêm lần nữa..
Sn đầu tiên của em khi anh đi e ngập trong nước
Cái cảm giác buồn bã cô đơn mà không thể chia sẻ với bất cứ ai
Nó khổ sở đến mức nào
Lúc đó em nhớ tới anh
Người em muốn gặp nhất
Người em muốn được nói chuyện cùng..
Nhưng không thể.. có lẽ anh đã quên sn em..
Rồi sáng hôm sau mở máy ol e thấy nick anh sáng..
Và rồi em nhận được tin nhắn chúc mừng sinh nhật từ anh
Em cảm thấy ấm áp rất nhiều..
Cám ơn vì anh lại cho em hy vọng
Đúng là e chỉ cần 1 tin nhắn đó thôi…
Khi noel tới.. hết năm.. Mọi người rộn rã
Còn e thì chỉ có 1 mình, và e cũng không muốn chia sẻ với bất kì 1 người lạ nào..
Em chờ khi noel tới.. chắc rằng anh sẽ về và tìm em..
Nhưng điều cổ tích đó mãi mãi không tới
Lạnh giá..
Cô đơn..
Chẳng bao lâu nhìn ra ngoài cửa sổ 1 màu xanh non, những cơn mưa phùn ẩm ướt
Mùa xuân đã sang..
Mà sao chẳng thấy bóng anh..
Em vội vàng lo lắng với kế hoạch thi cử
Em tạm thời đã gạt được cái ảo ảnh đó ra khỏi đầu
4,5 tháng trời chạy hết lớp học này tới lớp học khác
Cám ơn 1 người bạn đã luôn ở bên cạnh dù chỉ là những tin nhắn động viên
Nhưng nó cũng giúp em rất nhiều..
Cuối cùng em cũng đã thực hiện được ước mơ của chính mình
Nhiều lúc em còn hoài nghi
Vào trường mới nhiều thứ mới lạ khiến em cũng có đôi chút cuốn theo..
Nhưng quên được anh thì không bao giờ..
Em cứ lặng lẽ vượt qua 1 năm học đầu tiên
Đến cuối tháng 6 của năm học đầu tiên sẽ tròn 2 năm không gặp anh
Vậy mà em đã quên anh chưa??
Câu trả lời là chưa..
Khi thi thoảng anh Online nhìn thấy em
Bao giờ anh cũng sẽ vào hỏi thăm em
Anh cũng rất vui khi em đã vượt qua được điều đó
Rồi chỉ nói rằng anh rất bận
Và luôn miệng hỏi rằng
“Em đã có người yêu chưa”
Rồi hỏi em sao không yêu
Em chỉ lặng lẽ cười
và chợt lỡ type love u
K biết rằng anh sẽ hiểu thế nào??
Tháng 2 lạnh buốt cắt da cắt thịt
Em chào anh xuống lớp học thêm
6h trời đã tối như mực
Lao ra đường thật nhanh tới lớp chỉ để gạt hết những suy nghĩ ra khỏi đầu
E lại buồn..
Không gì có thể kéo em ra
Em chỉ biết lặng lẽ sống vậy thôi
Tháng 4 đó khi đi cafe với bạn tình cờ em gặp 1 người
Anh ý bằng tuổi anh cũng hiền và tốt bụng
Nhưng cá tính trái ngược với anh
Tuy vậy thời gian đầu em cũng quý và muốn tìm hiểu anh ta
Em không biết rằng chỉ vì như vậy em vô tình làm người đó tổn thương giống em
Người đó rất yêu em
Khi em chờ đợi anh 2 năm
Thì sau đó người đó cũng đợi em 2 năm
Chỉ là 1 tình cảm hoàn toàn trong sáng
Em luôn miệng từ chối và luôn khuyên ng đó nên đi tìm 1 ng khác.
Vậy mà đúng lúc đó anh lại quay về
tìm em
2 năm trời
Em nghĩ là em đang mơ..
Nhưng anh quay về
Khen ngợi những cố gắng của em
và rồi bỗng đặt 1 nụ hôn nhẹ lên má em
Cứ ngỡ anh và em giờ chỉ là những người bạn bình thường
Em mở tròn mắt nhìn anh..
Anh thì cười
Vòng tay qua người em, kéo em gần vơi anh hơn
Cứ chốc chốc em lại được nhận cái cảm giác có anh, gần bên anh
Khi quay về
Em cảm nhận được sự nồng cháy, anh bất ngờ ghì em vào rồi đặt lên môi em 1 nụ hôn chảy bỏng
Người em nóng ran
Em quá bất ngờ
Không bh em biết phải xử lý thế nào
Anh là những tình huống bất ngờ nhất của đời em
Anh hôn em, khẽ thì thầm vào tai em “làm bạn gái anh nhé”??
Anh có tình cảm với em rất lâu rồi..
1 ngày
1 đêm
Cứ như thể chúng ta yêu nhau từ lâu lẳm rồi
Em hạnh phúc thật sự ..
Dù cho lời anh đang nói lời giả dối
Cũng là thứ em chờ đợi rất lâu rồi
Em muốn trả lời anh,
Em muốn hỏi anh rằng “Chúng mình có thể yêu nhau được à”
Nhưng sao cổ họng cứ nghẹn đắng, em cứ bỡ ngỡ run rẩy, đôi mắt ngây ra
Có lẽ tim e cũng ngừng đập vài nhịp
Anh này
Dù cho anh không hỏi em điều này thì với em: “Anh mãi mãi là người mà em yêu”
Vậy mà em không thể nói
Dù chỉ là 1 lần nói ra tình cảm của mình
nói ra hết được suy nghĩ của mình
rồi cũng có thể anh từ chối, có thể chuyện mình chẳng đến đâu
Nhưng em cứ để cơ hội vượt qua mình..
Em có rất nhiều cơ hội để bày tỏ..
Sau lần trở lại của anh, sau khi anh bày tỏ anh đã gọi e rất nhiều..
Nhưng em k dám tiến tới với anh
Có 1 nỗi sợ lo lắng mơ hồ trong em..
Em cảm giác nó ảo như cái thời gian em sống cùng với ảo ảnh bóng hình anh
Khi chuông điện thoại réo rắt
Em chỉ biết bịt tai
Em k biết mình đúng hay sai khi cứ chạy trốn như vậy
Có thể em thấy rằng mình vẫn chưa sẵn sàng
Và khi anh không thể chờ đợi được nữa
Anh sẽ đi
Em có đôi chút tiếc nuối nhưng nghĩ rằng anh sẽ lại tìm em
Anh đi
Em lại lủi thủi 1 mình
1 lần tết nữa lại đến
Em nhận được tin nhắn offline của anh nói rằng anh đã về muốn gặp em
1 lần nữa em lại lo lắng và không dám trả lời..
Em cứ để nó trôi qua như vậy
1 năm nữa lại đến
Anh lại quay về và gửi tin offline cho em
Em rất mong được gặp anh để có thể nói tình cảm trong 3 năm
Thời gian trôi đủ nhiều
Em nghĩ mình đủ tự tin nói 1 lần ra tình cảm của mình
Dù kết quả có ra sao
Anh vẫn vậy, vẫn cái dáng hào hoa đến nhà em vào tận nhà chờ
Chỉ có anh mới như vậy
Anh tặng em món quà mà anh đã hứa 3 năm..
Em vui nhưng vẫn lo lắng
Em k hiểu hết những việc anh làm
Thời gian nuôi dưỡng tình cảm dài nhưng không ở bên nhau nhiều
Em không hiểu sao rất vui niềm vui của con gái
Noel năm nay mình đã có bạn trai để đi chơi cùng
Có thể đi bộ lang thang đâu đó cùng ngắm pháo hoa
Em mong được 1 lần làm những việc như vậy với anh
Mỗi lần gặp anh là em lại phải tự cân bằng cảm xúc rất nhiều
Nếu như anh đừng quay lại có lẽ em cũng đã có được cuộc sống yên ổn
Mỗi lần anh quay lại là em lại rơi..
Khi em nằm dài trên ghế quay sang là bên cạnh là anh, xung quanh 1 hồ nước rộng mênh mông, trước mắt là bầu trời đêm 1 vài ngôi sao sáng li ti.. thi thoảng có tiếng nước vỗ vào bờ..Tháng 12 bàn tay em lạnh ngắt, có thể thở ra làn khói nhỏ nhỏ.. cùng cốc Tequilla đậm đà trên môi.. Hôm đó em nhìn anh rất nhiều không phải chỉ lén nhìn như ngày xưa.. Em muốn nhớ, muốn lưu giữ hình ảnh khuôn mặt đó..
Những điều mộng mơ chính anh đã dắt em vào..
Em lại cảm thấy hạnh phúc
Có lẽ em đã có được anh..
Có lẽ e và anh là gì đó không thể tách rời..
Nhưng anh chứng minh ngược lại tất cả những điều đó
Em không hiểu và có lẽ không bao giờ hiểu tất cả những gì anh đã làm
Câu trả lời mãi mãi dở dang
Ngày hôm sau, em vẫn đang sống trong cái ảo ảnh tự mình vẽ ra
Đầu tiên em nhận được điện thoại nói rằng a đang bận
Sau đó chiều tối e nhận được tin nhắn vẻn vẹn
“Mình chia tay em nhé!!! Thời gian qua a đã rất vui.. Anh tin em là 1 cô gái nghị lực sẽ sớm vượt qua chuyện này..
1 câu nói ngắn ngủn, giết toàn bộ 1 con người
Em đang ở nhà 1 mình, đang ở trên giường e hoàn toàn bị mất kiểm soát
Nhưng vẫn giữ thái độ bình thản hết sức với nội dung tin nhắn
“Nếu đó là quyết định của anh thì em sẽ chấp nhận , e tôn trọng quyết định của anh. Em chỉ muốn biết lý do là gì?
1 tin nhắn cụt ngủn
Vì anh đã có người iu rồi em ạ. xin lỗi em
Em phá lên cười như điên trong lòng
Anh có thể nhắn tin chia tay với em sao??
Anh đã bao giờ chính thức nói yêu em..
Rồi em đã khóc..
Em không thể ngừng lại được
Trong đầu e vang vang lên câu hát
“Biết đâu bất ngờ đôi ta chợt rời xa nhau”
Em ghét những bài hát thị trường ntnay, nhưng trong lúc này thì nó đúng với hoàn cảnh
Đôi mắt đỏ hoe
Em ở trong nhà, tối om
Mẹ đi làm về thấy mắt con ngấn nước
Lần đầu tiên thấy mẹ lo lắng thảng thốt hỏi con
“Có chuyện gì thế H.a”
“Sao thế”
“Có chuyện gì hả con”
Bằng cái giọng chân thành nhất mà hiếm khi mình nghe được
Mình không nói nên lời
Đôi mắt đỏ hoe
Mình xấu hổ vì đã kể chuyện với mẹ về anh ấy như tư cách 1 ng bạn trai
Cũng tại mẹ mình cười vào mũi mình
Khi đến tuổi này k có ny, trong khi em gái 17t đã có ny tử tế
Mình thấy xấu hổ khi mình tự ngộ nhận tình cảm về mình
Sao tự nhiên mình lại đáng thương đến vậy..
Vậy mà mình đã nghĩ mình vs anh ý có với nhau nhiều hơn thế, vậy mà mình đã nghĩ giác quan thứ 6 đã khiến mình và anh ý gần nhau hơn, có chút gì đó màu nhiệm, cổ tích… Vượt xa khỏi những điều tầm thường. Nhưng cuối cùng là gì?? Nhưng mình sẽ không bao giờ van xin, cũng không níu kéo.. Dù yêu anh rất nhiều, dù rất cần người đó.. Nhưng em sẽ cắn thật chặt răng lại, sẽ không bao giờ em hé môi.. dù tình yêu đó dìm em xuống đáy vực sâu.. Em cũng không bao giờ làm khó anh. Nhưng anh đừng nghĩ em hời hợt vừa nói chiat tay chấp nhận luôn. Em không có hời hợt như vậy đâu. Em dứt khoát như vậy mà lòng em tan nát. E sẽ không bh để anh phải đau đầu suy nghĩ.. Với em tình yêu cơ bản là tự nguyện nếu 1 người muốn đi thì không gì có thể níu giữ. Sự níu kéo thực chất chỉ là lòng thương hại. Vì vậy có thể chết nhưng em sẽ không nói gì với anh cả.. Có lẽ e sẽ ôm ấp tình cảm đơn phương này đến khi nào em có thể quên được nó. Khi em sẵn sàng bước tiếp…
Nó vẫn tầm thường thế này đây
Cái duy nhất mình đã mất đó là thời gian rất nhiều thời gian
Anh đã đẩy mình xuống vực rồi lại dang tay kéo mình lên rồi lại đẩy mình xuống vực
Sức con người chịu đựng có hạn, nhưng không hiểu sao mình lại chịu được bằng đấy thời gian
Mình sẽ không nói thêm gì về việc này nữa
Vì tất cả đều chỉ là phỏng đoán
Nếu có đủ sự ương bướng thì hãy chờ đến lúc biết chính xác lý do là gì
Thời gian đó em lại rơi.. rơi.. mãi
Em không thể tập trung cũng không thể học hành được gì..
Mọi thứ trong đầu em ong ong quay vòng
Em nghĩ đến nhiều chuyện
Không ai có thể xoa dịu được
Không ai có thể bù đắp
Em lại giống như cái bóng trở lại cái thời gian anh mới ra đi
Kể cả khi em ương bướng nghĩ rằng sẽ chờ tới lúc anh về để biết sự thật
Kể cả những lúc tĩnh tâm lại
Em vẫn thấy mình không ổn
Sau 4 năm cuối cùng quyết định của em cho tất cả những điều này là gì??
Cám ơn người bạn, người thân đã luôn bên cạnh lắng nghe
đã kéo mình ra với cuộc sống bên ngoài..
Khiến mình vững vàng hơn
Em nghĩ dù đau đớn
Dù có bao nhiêu đi nữa
Em phải quên tình cảm này đi thôi
Dù trong tâm tưởng em vẫn nghĩ rằng..
Em không thể dừng lại tình cảm với anh, k bh có thể dừng lại tình cảm với anh
Không thể nghĩ được rằng dù không có anh ở bên, dù chẳng 1 lời hẹn ước
Nhưng ánh mắt em vẫn long lanh nhìn về hướng ấy đầy chờ đợi tin yêu..
Em vẫn sống vẫn cố gắng từng bước để đến gần được anh hơn..
Vì 1 hình bóng đó, e đã cố gắng rất nhiều..
Mặc dù anh sẽ không bao giờ biết..
Dù không thể yêu nhau cũng chân thành cám ơn anh đã cho em sức mạnh đó
Nhưng cho đến lúc này vẫn không thể tin rằng em đã chờ đợi anh được từng đó thời gian..
Bởi vì 1 người sợ cô đơn như em sẽ không chịu nổi cái cảm giác cứ trống rỗng đến nghẹn ngào
Em nghĩ rằng mình k thể chờ đợi, nỗi buồn, nhớ mong rồi sẽ qua mau, e sẽ có ai khác
Vậy mà giờ đây đáng lẽ phải quên hết anh, nhưng tim em thì vẫn thổn thức nhớ thương
Anh có biết vì sao??
Em không bao giờ nhắc tới chuyện ngày sau cũng không bao giờ bắt anh phải hứa hẹn hoặc nói về những điều anh không muốn. Đó là vì chuyện ngày sau rất khó để có thể hẹn rằng sẽ chờ nhau 4 năm, anh không thể, em chắc không thể chỉ có 1 điều anh là người em yêu thương và cũng có thể tự bản thân em đã luôn vô tình ngầm chờ đợi anh. Anh có thể biết có thể không biết hoặc không muốn nhắc tới sự thật này nhưng có 1 điều cứ thế này tốt hơn cuộc sống này quá nhiều áp lực đừng tự đặt ra áp lực cho nhau nữa. Vậy nên em giữ thứ tình cảm đơn phương đó là thứ đẹp nhất em có được. Em chỉ muốn chuyện mình cứ mãi đẹp thế này..
Nếu có 1 ngày quay trở về, anh còn nhớ tới em còn tình cảm tốt đẹp thuở ban đầu dành cho em thì hãy quay lại tìm nhau nhé. Hoặc nếu trong thời gian 4 năm anh đã tìm được 1 nửa đích thực của đời mình thì em cũng sẽ vui cho niềm vui của anh và sẽ cầu chúc hạnh phúc tới cho anh và cô ấy.. Như vậy có tốt hơn không anh?? Không hứa hẹn không trách móc không thù hận..Dù hạnh phúc của chính mình em đặt như canh bạc và luôn nhường nhịn người khác nhưng có lẽ vì e còn quá trẻ vậy nên có lẽ chỉ cần nhìn anh hạnh phúc là em vui rồi.. Nhiều người quan niệm rằng tình yêu cần ràng buộc cần phải hẹn thề, em sợ cái sự ràng buộc ảo ảnh quá xa vời này yêu nhau trong tim chỉ cần thấy thiết tha là đủ rồi tự động mọi hành động sẽ phải căn chỉnh cho đúng...
Nhưng còn bây giờ
Nhưng em sẽ quên anh thôi..
Hàng trăm lần viết phải quên
Nhưng không bao giờ làm được
Lần này sẽ là thật
Em sẽ mở rộng trái tim mình
Biết đâu sẽ có 1 ngày..
Ta đến được với nhau
Vì trái tim không bao giờ thôi hết mộng mơ
1 chặng đường quá dài
Em lần nào cũng vậy cũng cầu chúc bình an và hạnh phúc cho anh mãi mãi
Em ghét cái sự sến đặc như thế này
Nhưng tin rằng đó là lời thật tâm của em đó anh
Mong cho hạnh phúc sẽ đến với cả anh và em
Chào 4 năm..
Chào nỗi buồn dai dẳng
Tạm biệt tất cả…
Em vẫn mãi là con cá nhạy cảm, sâu sắc, hiền dịu thế đó.. Mãi mãi không thay đổi đâu..
GOoD bYe My LoVe!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét